
THOÁT KHỎI CĂN BỆNH U XƯƠNG ĂN MÒN VÀ THẦN TÍCH ĐÃ TRIỂN HIỆN.
Tôi là Nguyễn Thị Hiền, sinh năm 1990, quê tại Bình Giang, Hải Dương. Số điện thoại của tôi là 0987 269 213.
Vào năm 2011, hai chân tôi xuất hiện những cơn đau nhức, khiến tôi đi lại rất khó khăn. Rồi đến một ngày, tôi vô tình trượt ngã. Cú ngã không hề mạnh, nhưng không hiểu sao tôi lại bị vỡ xương khớp háng. Tôi đến ra bệnh viện Hải Dương khám, chụp cộng hưởng từ thì phát hiện xương đùi, khớp háng đều bị mòn đi và vỡ. Các bác sĩ nói với tôi rằng họ chưa từng gặp căn bệnh này bao giờ.

Gia đình chuyển tôi lên bệnh viện Việt Đức, và bác sĩ đầu ngành về xương cũng nói rằng họ chưa từng gặp bệnh này, họ nghi ngờ là ung thư xương. Sau này bác sĩ mới phát hiện ra rằng tôi bị bệnh U xương ăn mòn. Tôi được phẫu thuật thay cổ xương đùi. Cứ ngỡ mình đã tìm lại được sức khỏe, tôi trở về nhà với những dự định mới cho cuộc sống gia đình.
Sau một thời gian, tôi đã có thể đi lại được. Rồi tôi mang thai lần thứ hai, và xây ngôi nhà mới. Mọi thứ đều rất tốt đẹp, cho đến năm 2014, thì những cơn đau quay trở lại, và ngày càng dữ dội đến mức tôi không thể tự đi lại được nữa, phải có sự hỗ trợ của xe đùn. Tôi được đưa lên bệnh viện để kiểm tra xương, và kết quả cho thấy xương chân tôi vẫn hoàn toàn bình thường. Không ai hiểu vì sao tôi lại đau như thế.
Lúc đó, tôi uống thuốc theo chỉ dẫn của bác sĩ, nhưng ba tháng sau cũng không thấy đỡ hơn. Đã vậy, tôi lại bị thêm một chứng bệnh kì lạ nữa. Ở ngay chỗ thay khớp mọc lên một khối viêm và phát triển rất nhanh. Lúc đầu thì chỉ to bằng đầu kim, nhưng qua ngày thứ ba khối viêm đã lớn bằng cái chén. Tôi đến bệnh viện làm phẫu thuật, nhưng sau hai tháng thì khối viêm lại xuất hiện y như lần trước, và tôi phải nằm trên bàn mổ thêm lần nữa. Kết quả lần này còn tệ hơn, khi tôi đã hoàn toàn mất khả năng đi lại. Tôi quá thất vọng và đau khổ, nhưng không còn biết bám víu vào đâu, đành quay lại bệnh viện cầu cứu bác sĩ. Nhưng bác sĩ cũng không có cách nào giúp tôi được nữa, vì kiểm tra xương không có gì bất thường, nên cũng không có cách nào điều trị cho tôi.
Nửa năm trời tôi nằm một chỗ, tất cả mọi sinh hoạt cậy nhờ cha mẹ già, con thơ. Nợ nần chồng chất vì vừa làm nhà xong còn phải trang trải thuốc men. Mẹ tôi phải chăm sóc các con tôi, bố chồng tôi thì chăm tôi tại bệnh viện, còn chồng tôi phải tranh thủ mọi thời gian để đi làm kiếm tiền lo cho vợ. Nằm trên giường nhìn người thân vất vả mà nước mắt tôi ứa ra, tôi nghẹn ngào nói với gia đình rằng đừng đưa tôi đi viện nữa, có chữa cũng không khỏi, chỉ làm khổ mọi người thôi… Nhưng gia đình tôi vẫn cố gắng, vì không nỡ nhìn tôi như vậy.
Tôi được gia đình đưa đi điều trị phục hồi chức năng, và hai tháng sau thì tôi đã có thể đi lại bằng nạng. Từ ngày đó, cuộc sống của tôi gắn liền với đôi nạng gỗ và quanh quẩn góc nhà.
May mắn thay, một người chị họ của tôi ở thành phố về, nghe bà con kể về căn bệnh của tôi nên chị đã tìm đến nhà tôi chơi. Chị giới thiệu cho tôi một môn học có thể tự luyện tập tại nhà, có tác dụng phục hồi sức khỏe rất tốt, đó là Pháp Luân Công. Chị nói, khi tôi có thể thường xuyên đọc sách Chuyển Pháp Luân, buông bỏ tất cả những gì không tốt trong tâm của mình theo nguyên lí Chân – Thiện – Nhẫn được hướng dẫn trong sách, và kết hợp luyện tập 5 bài công pháp, thì sức khỏe của tôi sẽ tốt lên nhiều.
Đúng là duyên phận của tôi đã đến, vì cuốn sách này chị vốn định tặng cho một người khác. Tôi xin mượn sách của chị để đọc, và chống nạng ra cửa tiễn chị về.
Ngày thứ nhất, tôi đã đọc hết một bài giảng.
Ngày thứ hai, tôi chợt có ý nghĩ rằng mình sẽ lên gác đọc sách cho yên tĩnh. Thế là một tay tôi cầm cuốn sách, tay kia chống nạng đi lên. Đến khi lên được tầng hai, tôi mới ngạc nhiên: “Ồ, tôi bỏ được một tay nạng và leo lên được tầng hai? Tôi đã không thể làm được điều này từ khi tôi mắc bệnh”. Tôi thấy ngỡ ngàng, và vui nữa.
Ngày thứ ba đọc sách, tôi đã bước đi dễ dàng hơn. Càng đọc sách, tôi càng thấy cuốn hút, dường như có điều gì đó đang thôi thúc tôi hãy cố gắng lên. Thân thể tôi có những chuyển biến lạ. Tôi gọi điện hỏi chị họ, chị nói với tôi rằng đó đều là điều tốt.
Ngày thứ năm đọc sách, tôi đã bỏ được cả hai nạng, đi tay không lên gác.

Ngày thứ chín, tôi đã đọc xong cuốn sách. Lúc ấy tôi thấy toàn thân khỏe mạnh, rất dễ chịu. Nghĩ đến việc chị họ sắp về và mang sách đi, tôi tiếc lắm.
Đến khi chị họ về, chị quá ngạc nhiên khi thấy những chuyển biến của tôi. Chị nói: “Căn cơ của em tốt quá, em đã được cứu rồi”.
Tôi cũng mừng rơi nước mắt. Chị tặng tôi cuốn sách vô giá đó, và cả một đĩa hướng dẫn luyện công. Tôi bắt đầu học các bài động tác.
Ngày thứ 10 đọc sách, tôi sang hàng xóm chơi mà không cần dùng nạng. Đây là điều mà tôi đã không làm được trong suốt mấy năm trời ốm đau.
Ngày thứ 15 đọc sách, tôi tập đi xe đạp, rồi sau đó là tập đi xe máy.
Sau hai tháng, tôi đọc hết hai lượt cuốn sách. Tôi đã trở lại khỏe mạnh như người bình thường, đã có thể đi bán xôi, bán bánh khúc dạo kiếm tiền trang trải nợ nần.

Sau ba tháng đọc sách và luyện công, tôi bắt đầu đi làm ở một công ty cho đến hiện tại.
Câu chuyện của tôi có lẽ rất khó tin đối với nhiều người, nhưng đó hoàn toàn là sự thực. Tôi mắc một căn bệnh hiếm gặp và không có thuốc chữa, đã làm cho tôi mất hoàn toàn khả năng đi lại, cuộc đời tôi tưởng đã chìm vào bóng tối, nhưng phép màu đã đến với tôi. Nhờ có Pháp Luân Đại Pháp, chỉ sau ba tháng tôi đã hoàn toàn hồi phục, và khỏe mạnh cho đến tận bây giờ. Đã năm năm trôi qua, tôi không còn phải uống viên thuốc nào hay ghé thăm bệnh viện thêm lần nào nữa. Pháp Luân Đại Pháp đã cứu vớt đời tôi, mang đến bình an và hạnh phúc cho gia đình bé nhỏ của tôi.

Tôi mong rằng sẽ có nhiều người hơn nữa biết đến Pháp Luân Đại Pháp, vì đây chính là cơ hội, là phúc lành từ Trời cao. Tôi xin chúc các bạn mọi điều tốt đẹp.
MỜI CÁC BẠN XEM VIDEO CỦA TÔI VÀ CÁC CÂU CHUYỆN KHÁC TẠI ĐÂY: https://www.youtube.com/HỮUDUYENTV