Hữu Duyên TV | Lan Toả Thông Điệp Thiện Lương HỒNG TRẦN VẠN NẺO ĐỜI LƯU LẠC - MỘT SỚM ĐỦ DUYÊN ĐẮC PHÁP LÀNH - HỒNG TRẦN VẠN NẺO ĐỜI LƯU LẠC - MỘT SỚM ĐỦ DUYÊN ĐẮC PHÁP LÀNH

HỒNG TRẦN VẠN NẺO ĐỜI LƯU LẠC – MỘT SỚM ĐỦ DUYÊN ĐẮC PHÁP LÀNH

Tôi là Phạm Cao Nguyên, sinh năm 1995. Tôi đang sống tại Sài Gòn. Tôi lớn lên trong một gia đình không khá giả nhưng hạnh phúc. Từ nhỏ, tôi đã có một niềm tin sâu sắc vào Thần Phật. Tôi rất thích kết bạn với những người có cốt cách tu luyện và hàm dưỡng nội tâm. Tôi cũng không ham muốn điều gì của thế gian, chỉ một lòng hướng đến con đường thoát khỏi luân hồi.

XUẤT GIA TÌM CHÂN PHÁP Ở  ĐỘ TUỔI 20

Đầu năm 2016, ở độ tuổi 20, tôi quyết tâm bước vào tu luyện. Tôi tìm kiếm và gặp được hai Pháp môn mà tôi cảm thấy phù hợp, đó là một pháp môn của Phật Giáo, và Pháp Luân Công, một môn tu luyện cổ xưa bắt nguồn từ Trung Quốc.

Pháp Luân Công cuốn hút tôi hơn hẳn, vì những dẫn chứng thiết thực, pháp lí tưởng đơn giản mà thâm sâu. Khi tập thử một động tác đầu tiên của bài công pháp Phật Triển Thiên Thủ Pháp, tôi đã cảm nhận được năng lượng mạnh mẽ.

Tuy nhiên, vì hoang mang trước những thông tin bôi nhọ mà tôi đọc được trên mạng, và một phần vì truyền thống gia đình, nên tôi đã chọn tu theo Phật Giáo.

Sau 6 tháng tìm hiểu nhiều kinh điển Phật Giáo, tôi quyết định xuất gia tu hành. Vì đã từng lên nhiều chùa và chứng kiến nhiều vị sư tuy ở chùa nhưng không thực tu, nên tôi quyết định đi đến những vùng nông thôn, những ngọn núi cao để tìm nơi tu luyện chân chính. Tôi nghe nói ở An Giang có Núi Cấm thuộc Thất Sơn rất nổi tiếng, có nhiều bậc chân tu ở đó, nên tôi tạm biệt gia đình để đi An Giang.

Sáng hôm ấy trước khi đi, tôi thắp nhang cho bà ngoại. Mẹ tôi và một vài người thân cũng ở đó để tạm biệt tôi. Khi vừa cắm nhang xuống thì bỗng dưng khoanh nhang cháy bùng lên, như thể nó vừa được đổ xăng vào, mặc dù lúc châm lửa tôi đã thổi tắt. Người nhà thấy điềm chẳng lành nên hết lời khuyên tôi hãy từ bỏ, nhưng với tâm cầu Đạo quá lớn, tôi vẫn ra đi, để lại đằng sau bao lo lắng của gia đình…

Tôi một mình đạp xe từ Sài Gòn đến núi Cấm – An Giang. Tôi đến xin làm công quả tại một ngôi chùa lớn, cũng là nơi tu luyện của một vị tăng nhân nổi tiếng ở Việt Nam. Sau hai tuần làm công quả, tôi gặp một người tu hành đang vân du ngang qua đó. Tôi cảm thấy lời nói và cử chỉ của vị ấy giống như một bậc chân tu, nên tôi đã xin đi theo, nhưng vị ấy không đồng ý mà giới thiệu tôi đến một tịnh xá gần đó.

Tôi cảm thấy hình thức và giới luật của họ gần sát với thời Phật Thích Ca Mâu Ni còn tại thế, và chỉ thờ một mình Ngài, nên tôi đã chuyển sang tu hệ phái này. Tu luyện ở đây một thời gian, những biến cố bắt đầu xảy ra. Tôi thấy những hình tượng ma quỷ lúc ẩn lúc hiện. Chúng tác động đến tinh thần tôi, có lẽ muốn phá hoại ý chí tu hành của tôi, nhưng ý thức của tôi khá mạnh mẽ nên tôi không bị ảnh hưởng. Thân thể tôi cũng chịu những tác động lớn, có hôm tôi đang nằm ngủ thì tim bỗng nhói đau, đến mức chỉ cần hít nhẹ 1 chút thì như có dao đâm vào tim. Trụ trì liền đưa tôi đi bệnh viện, nhưng trong tâm tôi không hề muốn đi. Tôi biết đó là nghiệp nên chỉ muốn trả nghiệp. Tôi dốc sức học hành với tâm nguyện tìm được đường Giải Thoát, nhưng con đường tu của tôi lúc này rất gập ghềnh.

CON ĐƯỜNG TU LUYỆN NHIỀU GIAN NAN

Trước đây trong Phật giáo có giảng “bất nhị pháp môn”, tu luyện chỉ được theo một môn, nếu trộn lẫn một điều gì vào pháp môn đó thì không thể tu được. Nó sẽ khiến người ta bị thiên sai, hoặc lạc lối, con đường tu luyện coi như kết thúc. Thật không may, tôi lại không biết điều đó, và những vị tưởng như chân tu quanh tôi lúc ấy cũng không biết. Họ học theo những gì mà người đi trước để lại, mà người đi trước thì đã cải biên pháp lí, giải thích hoặc thêm vào những gì mà họ ngộ được, đó không còn nguyên gốc lời dạy của Phật Thích Ca nữa. Họ thậm chí còn kết hợp Pháp môn này với Pháp môn kia, tạo thành một môn mới. Việc đó chính là loạn Pháp, làm cho người tu luyện không thể tu thành. Tôi lại cho là học càng nhiều càng tốt, nên tất cả những gì liên quan đến Phật Pháp tôi đều dung nạp vào tâm thức. Hậu quả là sau một thời gian, các tín tức bắt đầu xung đột lẫn nhau. Ngay khi tôi phát hiện ra thì sự việc đã trầm trọng và ảnh hưởng đến tinh thần của tôi.

Tôi tìm lối thoát ở Thiền định, mong mình khống chế được sự việc, quay trở về con đường tu luyện chân chính. Nhưng Thiền định ngày nay không còn giống như Thanh Tịnh Thiền mà Phật Thích Ca đã truyền dạy nữa. Tôi như người mù đi trong bóng tối, và các sư trong chùa cũng không thể giúp gì vì ngay cả họ cũng đang lạc trong cái mê cung mà những người loạn Pháp để lại.

Sau một thời gian ngắn điều tôi lo sợ nhất cũng đến, điều mà những ai tu luyện đều sợ khi nhắc đến. Tôi dần mất đi chủ ý thức. Tôi cảm thấy khí nóng tụ trên đỉnh đầu, hoa mắt chóng mặt và trán nóng như người sốt cao. Tư tưởng của tôi hỗn loạn, tôi khó chịu với những chuyện nhỏ nhất. Những dục vọng thế tục trỗi dậy và ngày càng phóng đại lên. Tôi cố gắng khống chế tâm của mình, đến mức tinh thần căng thẳng mệt mỏi cực độ. Ngay cả trong mơ tôi cũng thấy mình đang gắng sức niệm Phật để kìm hãm bản thân.

Sau 1 tháng, thần sắc của tôi trở nên tiều tụy như người nghiện ma túy. Tôi không chấp nhận sự thật này. Chẳng lẽ tâm cầu Đạo chân chính của tôi lại nhận về kết quả thế này ư? Tôi đánh cược thêm 1 lần nữa. Tôi chuyển sang tu luyện một pháp môn khác thuộc Phật Giáo. Trái ngược với pháp môn trước chỉ ngồi thiền và quên đi mọi thứ, thì pháp môn này tập trung vào tụng niệm Phật hiệu. Tôi đã tin rằng đây là cơ hội cứu vớt con đường tu của tôi.

Ngày qua ngày, thời thời khắc khắc đều niệm Phật hiệu, ngay cả trong lúc ngủ cũng niệm, tôi thấy tinh thần biến đổi theo hướng kì lạ. Đến một hôm, tôi hỏi 1 vị sư sắp lên làm chức trụ trì rằng, vì sao tôi niệm Phật mà càng lúc tinh thần tôi càng mê mờ, không còn nhận thức được sự việc xung quanh. Vị ấy trả lời ngắn tắt: Con niệm Phật mà đến lúc ko biết gì hết thì tốt rồi đó… Sau câu trả lời ấy, tôi không yên tâm lắm. Đến 1 tuần sau tôi như chết lặng, khi mất đến gần 30 giây tôi mới nhận thức được cái chén là cái chén… Lúc này tôi tâm tán ý loạn, dục vọng tung hoành, khí nóng tụ đỉnh, đầu như búa bổ. Khoảng thời gian đó tôi sống không bằng chết. Trạng thái như vậy kéo dài từ cuối năm 2017 đến đầu năm 2020, khiến cho khí huyết không thể lưu thông tốt trong thời gian dài, dẫn đến viêm tai giữa và thủng màng nhĩ một bên tai. Tôi từ một người khỏe mạnh, nay một bên tai mang tỷ lệ điếc khoảng 90%. Sau này khi đắc Đại Pháp, tôi mới biết rằng trước đây họ dạy tu luyện không phải con người thật của tôi, nên họ mới muốn ý thức của tôi mê mờ đi. Có lẽ tôi là người có căn tu, nên khi bước vào tu luyện thì kết quả hay hậu quả đều hiển hiện rất rõ.

Lúc đó thật sự tôi đã hết cách, đành phó mặc cho số phận đến đâu thì đến. Nhiều đêm, tôi nằm đó mà nước mắt cứ rơi, ướt đẫm 1 bên gối. Chẳng lẽ mong nguyện muốn tu luyện của tôi lại không thể thực hiện được sao? Người xưa có giảng: “Phật tính nhất xuất, chấn động thập phương thế giới”. Tôi đã rất thành tâm hướng Phật, đã buông bỏ thế tục để tìm đến giải thoát. Lẽ nào con đường tìm kiếm Đại Đạo của tôi lại đi vào ngõ cụt? Những gì tôi biết và tôi có thể tìm được trong Phật pháp, cho đến lúc này, không thể cho tôi một lối ra. Trong lòng tôi vang lên lời khẩn cầu: “Các đấng Giác Ngộ, xin các Ngài hãy từ bi chỉ cho con một lối thoát giữa hồng trần mê lạc…”

Thời gian cứ trôi, tôi vẫn trong trạng thái mơ hồ như vậy, tinh thần mê mờ cả ngày lẫn đêm và thể xác vẫn chịu những nỗi thống khổ hành hạ.

TÔI  RỜI CHÙA VỚI NHỮNG TỔN THƯƠNG VÀ THẤT VỌNG

Đến một ngày, tôi nảy ra ý nghĩ: “Hay là mình thử phục hồi lục căn bằng cách sống như một người bình thường?” Một tuần sau, tôi đã xin rời tịnh xá, trong sự ngỡ ngàng của sư trụ trì và sự luyến tiếc của bà cụ làm công quả dưới bếp. Khoảnh khắc tôi xách ba lô chào sư trụ trì cũng là lúc trời mưa lớn. Mưa muốn giữ chân tôi ở lại, hay đang chúc mừng cho khởi đầu mới của tôi?

Sau một tháng trở về, tôi đã tìm được một công việc phù hợp với trạng thái tâm lý lúc đó, và quay lại sống như một người bình thường. Sau một vài biến cố trong cuộc sống, tôi chuyển sang chạy Grab.

Do những sự cố tu luyện trong quá khứ, tôi không còn dám tin vào việc mình còn có thể tìm được con đường tu Đạo chân chính nữa. Lúc ấy, trong lòng tôi chỉ còn lại sự hụt hẫng và cô đơn vô tận. Tâm tôi vốn không ở nơi thế tục, đó là điều tôi không thể chia sẻ cùng những người quanh mình, nhưng tôi lại không có điểm tựa nào để tiến về phía trước. Tôi như đứa trẻ lạc đường mong mỏi tìm thấy lối về.

Đầu năm 2020, tôi xem được chia sẻ về dự ngôn Chân Phật hạ thế. Dựa vào các dẫn chứng, tôi bắt đầu tìm hiểu về Pháp Luân Đại Pháp, hay còn gọi là Pháp Luân Công. Ban đầu tôi còn rất thận trọng, vì tôi biết, nếu còn tu luyện thiên sai thêm một lần nữa, có lẽ tôi sẽ phải vào viện tâm thần. Trạng thái tinh thần của tôi từ sau khi rời tịnh xá cho đến nay vẫn chưa cải thiện, việc giữ cho ý thức tỉnh táo, đối với tôi là rất khó khăn.

TÌM ĐƯỢC CHÂN ĐẠO NGAY GIỮA ĐỜI THƯỜNG

Tôi bắt đầu đọc sách Chuyển Pháp Luân, cuốn sách chính của Pháp Luân Công. Dần dần, tôi cảm thụ được đằng sau những đạo lí đơn giản về việc làm người tốt, cuốn sách này còn chứa đựng vô tận nội hàm sâu sắc, đó là chân lí về sinh mệnh, về vũ trụ, về con đường giác ngộ chân chính dựa trên ba chữ tưởng chừng đơn giản: Chân – Thiện – Nhẫn. Tôi mừng rỡ nhận ra: đây chính là con đường trở về nhà. Cuối cùng, Trời cao đã nghe thấy lời cầu xin của tôi. Tôi đã ôm cuốn sách mà khóc.

Trong sách Chuyển Pháp Luân, Sư Phụ đã dùng những từ ngữ rất rõ ràng, ngắn gọn và dễ hiểu để dạy tôi những đạo lí cao thâm nhất. Tôi hiểu được những trạng thái tu luyện sai lệch trước đây là do đâu, tôi cũng biết được con đường mình cần bước đi như thế nào, để trở thành một người tu Đạo chân chính, để trở về với bản nguyên của sinh mệnh, thoát khỏi mọi khổ đau nơi thế gian.

Pháp Luân Đại Pháp là Chính Pháp, người tu luyện sẽ không bị thiên sai, nên tôi không cần lo lắng mình lạc lối thêm lần nữa. Tôi cũng biết được Pháp môn này độ nhân là độ chính bản thân tôi, chính tôi là người tu luyện và giải thoát, không phải là mê mờ đi về đâu không rõ như trước. Trong các pháp môn khác, người tu luyện thường là nhập định đến mức chẳng biết gì nữa, hoặc là ngủ, hoặc là tụng niệm cho đến khi chủ ý thức mê mờ hẳn đi. Thực ra, khi làm như vậy thì không phải bản thân họ tu luyện nữa, mà là thứ khác tu luyện và sẽ đắc Đạo thay cho họ. Đó là lí do vì sao khi tôi tụng niệm quá nhiều và bị mê mờ, thì vị sư trả lời rằng con cứ niệm cho đến khi nào không nhận thức được gì thì tốt rồi. Nghĩ lại, tôi bỗng thấy lạnh cả người vì sự thật quá đáng sợ. Tôi lại càng thấy mình may mắn biết bao khi giờ đây đã gặp được Chân Pháp mà tôi hằng tìm kiếm.

Tuy vậy, thời gian đầu tu luyện Pháp Luân Công, nghiệp lực và những tín tức của môn cũ trỗi dậy mạnh mẽ trong đầu óc tôi. Tôi không biết rằng mình chưa đủ mạnh mẽ, chưa bài trừ được những thứ xấu đang can nhiễu tôi tu luyện. Cho đến một đêm, tôi nằm mơ thấy Sư Phụ. Ngài nhìn tôi bằng ánh mắt từ bi bao dung nhưng thoáng buồn, mà không nói câu nào. Sau khi tỉnh giấc, tâm tôi ngập tràn hối hận. Từ đó, tôi chuyên tâm hơn vào tu luyện. Các tín tức loạn bát nháo vẫn can nhiễu, nhưng tôi cố gắng giữ cho ý thức thanh tỉnh và vững vàng hơn. Sau năm tháng tu luyện Đại Pháp, tôi vui mừng nhận ra, không biết từ lúc nào, tinh thần tôi đã tỉnh táo hơn nhiều; khí nóng tụ trên trán cũng gần như tan biến sau những lần học Pháp và luyện công. Cảm giác này tựa như một người được tiếp xúc với thiên nhiên sau khi bị nhốt trong phòng biệt giam, sảng khoái vô cùng. Chắc hẳn như lời Sư Phụ đã giảng trong sách, Ngài đã thanh lí những thứ xấu trên thân thể tôi. Tôi vô cùng biết ơn Sư Phụ.

Cho đến nay, tinh thần của tôi đã phục hồi 80 – 90%, cơ thể khỏe mạnh hơn rất nhiều, hoàn cảnh gia đình và cá nhân tôi đều trở nên tốt hơn, và trên tất cả, tôi đã tìm thấy Đại Đạo chân chính. Chân nguyện mà tôi luôn mang theo trong suốt những năm tháng cuộc đời, giờ đây đã thành hiện thực. Đối với từ bi vô lượng của Sư Tôn, tôi quả thật không thể đền đáp.

LỜI NHẮN GỬI ĐẾN NHỮNG NGƯỜI CÓ TÂM CẦU ĐẠO

Qua câu chuyện này, tôi cũng muốn nhắn nhủ đôi điều đến những ai có tâm cầu Đạo, đó là: tôi chắc chắn rằng trên thế giới hiện nay, pháp môn có thể cứu độ chúng ta chỉ có duy nhất Pháp Luân Đại Pháp. Trong Kinh Đại Bát Niết bàn và vài kinh điển của Phật Thích Ca, ngài đều dặn đệ tử đại ý rằng: Thời mạt pháp sẽ có Chuyển Luân Thánh Vương hạ thế, để cứu độ vô lượng chúng sinh trong tam giới, các con hãy đi theo con đường ấy mà trở về… Đến nay đã 2500 trôi qua, lời Ngài vẫn còn đó, tôi mong những ai tôn trọng và yêu kính Ngài, hãy thật sự nghiêm túc suy xét để lựa chọn con đường cho mình. Trong các kinh điển của các tôn giáo khác cũng đều đề cập vấn đề này. Đây chính là thời kỳ Vạn Pháp Quy Tông, mong các vị hãy suy nghĩ kỹ. Tôi thật tâm hi vọng rằng, tất cả những người tu luyện chân chính, và những ai thành tâm hướng Thiện đều không bỏ lỡ cơ duyên vạn năm khó gặp này.

CATEGORIES
TAGS

COMMENTS

Wordpress (0)
Disqus (0 )